Trên Chu Tước hào, Trần Bình An mang vẻ mặt phiền muộn tựa người vào mạn thuyền, cảm nhận gió và mây trắng khẽ lướt qua gò má.
Lý Hàn Y nhìn hắn, nói: "Chuyện chẳng phải đã giải quyết xong rồi sao, chàng còn ở đây giả vờ sầu não làm gì."
"Đào Hoa, nàng không hiểu đâu, ta đây gọi là cảm nhận tự nhiên, lắng nghe thanh âm của đất trời."
Tiểu tử Dương Quá kia tuy suýt chút nữa làm hỏng đại sự, nhưng may mà Trần Bình An ra tay xoay chuyển càn khôn, thành công kéo đám người đang đi lệch hướng trở về đúng quỹ đạo.




